Hàng Châu

Hàng Châu là thành phố thủ phủ tỉnh Chiết Giang, từng là kinh đô cổ có lịch sử hơn 2200 năm. Trước thời Chu, Hàng Châu thuộc thành Dương Châu, vào thời Xuân Thu thì đây là nơi tranh bá của hai nước Ngô, Việt. Sau khi Tần Thủy Hoàng thống nhất Trung Quốc, Hàng Châu thuộc huyện Tiền Đường và đến đời vua Tùy Khai Hoàng (năm 589) mới có tên là Hàng Châu. Tùy Dạng Đế cho mở mang sông đào thúc đẩy nền kinh tế và văn hóa Hàng Châu phát triển. Đến đời Đường (năm 822) nhà thơ nổi tiếng Bạch Cư Dị (772 – 846) được cử đến đây làm quan, ông cho đắp cao bờ Tây Hồ để tăng lượng chứa nước ngọt, thời Bắc Tống, nhà văn Tô Đông Pha đã đến Hàng Châu làm quan và đã cho khai thông công trình thủy lợi, nạo vét đáy Tây Hồ, lấy đất đắp một con đê dài, mặt đê trồng dương liễu tạo cảnh đẹp. Các con đê đó gọi là đê Tô và đê Bạch, ngày nay ở Hàng Châu còn lưu lại rất nhiều câu chuyện về Bạch Cư Dị và Tô Đông Pha.

Người Trung Quốc có câu “trẽn trời có thiên đàng, hạ giới có Tô, Hàng” là để nói về vẻ đẹp của hai thành phố Tô Châu (tỉnh Giang Tô) và Hàng Châu (tỉnh Chiết Giang), cảnh đẹp ở Hàng Châu trước tiên là nhờ có Tây Hồ. Vốn là một vịnh biển bị cát bồi làm tắc, dần dần trở thành hồ trong đất liền nằm

Hàng Châu 1
Vẻ đẹp Tây hồ

ở phía tây của Hàng Châu, được gọi là Tây Hồ. Tây Hồ có chiều dài nam bắc 3,5km, đỏng tây 2,8km, chu vi 15km, diện tích 5,6km2. Đê Tố, đê Bạch ngăn mặt hồ thành năm phần: Ngoại hồ, Lý hồ, Nhạc hồ, Tây lý hồ và Tiểu nam hồ. Ngoại hồ có ba đảo nhỏ Tam đàn ấn nguyệt, Hồ tâm đình, Nguyễn công đôn. Cô sơn nối liền với đê Bạch là đảo lớn nhất trong hồ. Quanh hồ có mười cảnh đẹp nổi tiếng: Tuyết tàn đoạn kiều, Trăng thu bình hồ, Trăng in tam đàm, Song phong xuyên mây, Sen gió khúc viện, Xuân sớm Tô đê, Ngắm cá Hoa cảng, Chuông chiều Nam bình, Nắng chiều Lôi phong, Oanh hót sóng liễu.

Xuân sớm Tô đê (Tô đê xuân hiểu) là cảnh đẹp nhất trong mười cảnh. Con đê Tô Đông Pha cho nạo vét bùn lòng hồ đắp lên dài 2,8km, trên mặt đê trồng rất nhiều hoa đào, dương liễu. Lúc tinh mơ, mặt trăng vừa lặn, xa xa tiếng vọng chuông chùa ngân nga, liễu rủ in hình vào trong sương mờ, núi xanh in bóng trên mặt hồ lấp lánh, tạo nên một bức tranh thủy mạc tuyệt vời.

Cảnh Ngắm cá Hoa cảng (Hoa cảng quan ngư) là nơi khách được ngắm nhìn đàn cá vàng hàng vạn con, đủ loại tung tăng bơi lội dưới hồ. cảnh Trăng in tam đàm (Tam đàn ấn nguyệt) là nơi ba ngọn tháp trên mặt nước (xây dựng từ thời Tống) thân tháp có năm lỗ tròn, đêm trăng ánh đèn trong tháp lọt qua các lỗ tròn in hình xuống mặt hồ tròn như mặt trăng.

Hàng Châu 1

Nhà dân gian Trung Quốc vùng thôn nước Giang Nam

Trong dân gian có truyền thuyết và huyền thoại đẹp về Tây Hồ: Ngọc long (rồng ngọc) và Kim phượng (phượng vàng) nhặt được một viên đá ngọc ở đảo tiên trên sông Ngân, đã mài giũa để viên đá ngọc trở thành một viên minh châu xán lạn, ánh sáng chiếu tới đâu, thì cây cối nơi ấy xanh tốt, trăm hoa đua nở. Việc truyền tới thiên cung, Vương mẫu sai thiên binh, thiên tướng đi cướp viên minh châu. Ngọc long, Kim phượng đòi Vương mẫu trả lại, Vương mẫu không nghe, hai bên giằng nhau kịch liệt làm viên minh châu rơi xuống trần gian, biến thành Tây Hồ sáng trong rực rỡ. Ngọc long và Kim phượng cũng rơi xuống theo và biến thành Ngọc long sơn (tức Ngọc hoàng sơn) và Kim phượng sơn, mãi mãi canh giữ Tây Hồ.

Vẻ đẹp Tây Hồ không chỉ ở hồ, mà còn ở núi. Hồ và núi tôn vẻ đẹp của nhau là một đặc điểm của Tây Hồ, phía Tây Nam có Long Tỉnh sơn, Lý An sơn, Nam Cao phong, Yên Hà lĩnh, Đại Từ sơn, Linh Thanh sơn, Nam Bình sơn, Phượng Hoàng sơn, Ngô sơn gọi chung là Nam sơn. Phía Bắc có Linh ẩn sơn, Bắc Cao phong, Tiên Cô sơn, Thê Hà lĩnh, Bảo Thạch sơn gọi chung là Bắc sơn. Độ cao của núi thường không quá 400m, xen lẫn với những khe động như Yên Hà động, Thủy nhạc động, Thạch ốc động cùng với những dòng suối có tiếng như Hổ bào, Long tỉnh, Ngọc tuyền tăng thêm vẻ nên thơ cho khu hồ.

Thời Nguyên, Hàng Châu là một nơi trấn thủ quan trọng của phương Nam. Nhà du lịch người Italia Marco Polo từng đến Hàng Châu đã ca ngợi nơi đây là “Thiên thành đẹp và phồn hoa nhất thế giới”. Từ thời Minh, Hàng Châu trở thành trung tâm tỉnh Chiết Giang, năm 1927 thành phố Hàng Châu được thành lập và duy trì cho đến ngày nay. Vào thời Nhật Bản xâm lược Trung Quốc, Hàng Châu bị chiếm đóng 8 năm, sau ngày giải phóng Hàng Châu mới được hồi sinh.

Hàng Châu không chỉ là thành phố nổi tiếng về phong cảnh mà còn là thành phố có nhiều ngành nghề thủ còng phát triển lâu đời như nghề in khắc (ngay từ thời Bắc Tống, đã là một trung tâm khắc in sách quan trọng của Trung Quốc). Sách khắc của Hàng Châu thời Tống còn được lưu giữ rất nhiều đến nay. Hàng Châu cũng là một trong những vùng đất phát minh nghề tơ tằm và dệt lụa, lụa Hàng Châu nổi tiếng trong lịch sử. Bốn ngành công nghiệp chủ yếu của Hàng Châu hiện nay là điện tử, thuốc, chế biến thực phẩm và dệt lụa. Ngoài ra Hàng Châu còn nổi tiếng về trà và các món ăn bằng cá ở Tây Hồ.

Ngoài thắng cảnh Tây Hồ, Hàng Châu còn có nhiều khu phong cảnh và di tích lịch sử hấp dẫn khách du lịch từ khắp nơi trong và ngoài nước. Họ đến đây bằng đường bộ, đường không, đường thủy trên sông Tiền đường và cả trên kênh Kinh Hàng để được chiêm ngưỡng nhiều khu phong cảnh và di tích lịch sử nổi tiếng. Những danh lam thắng cảnh ở chung quanh Tây Hồ như Mộ Nhạc Vương (Nhạc Phi và tượng vợ chồng Tần cối đứng chầu) Cửu Khê Thập Bát Giản, Cô Sơn, chùa Linh Ấn, tháp Lục Hòa… Chùa Linh Ấn nằm ở phía Bắc Tây Hổ, ba tầng cao tới 33,6m, được xây từ năm 326 sCn là một trong mưòi chùa thờ Phật lớn nhất của Trung Quốc. Trong chùa có tượng Phật Thích Ca cao 19m. Đối diện với chùa là núi Phi Lai có rất nhiều hang động, có hơn 300 tượng Phật bằng đá. Đây là một trong những nơi có nghệ thuật hang đá nổi tiếng ở phương nam Trung Quốc. Nằm ở trên núi Nguyệt Luận bên sông Tiền Đường là ngọn tháp Lục Hòa đứng sừng sững. Tháp hình bát giác, kiến trúc bằng gạch và bằng gỗ, gồm13 tầng cao 60m. Trèo lẽn đỉnh tháp có thể nhìn thấy bao quát được toàn bộ thành phố Hàng Châu.