Đô thị Huế

Huế là tình lỵ của Thừa Thiên Huế, một kinh đỏ cổ của Việt Nam còn tồn tại khá nhiều công trình gần như nguyên dạng. Giá trị to lớn của Huế được thế giới biết đến chính là quần thể kiến trúc cung đình, thành quách, đền miếu, lăng tẩm..của các vua chúa triều Nguyễn, là sản phẩm của sự sáng tạo của trí tuệ Việt nam. Với những nét đặc sắc đó, tổng thể di tích cố đô Huế đã được UNESCO công nhận la Di sản Văn hoá thế giới năm 1993.

Phần kinh thành Huế còn lại đến ngày nay được xây dựng từ năm 1850 (thời vua Gia Long) và hoàn thành vào năm 1832 (thời vua Minh Mạng), trên khoảng diện tích 5,2 km2, bên bờ Bắc sông Hương.

Kinh thành Huế được xây dựng theo kiến trúc thành quách phương Đông có khai thác kinh nghiệm phương Tây. Kinh thành gồm 3 vòng thành: phòng thành, hoàng thành và tử cấm thành.

Bên trong các lớp thành cao hào sâu là một tổng thể với hàng trăm công trình kiến trúc lớn nhỏ. Tất cả những công trình này được xây dựng xung quanh một trục chính, theo hướng nam bắc. Khởi đẩu là kỳ đài (cột Cờ), tiếp đến Ngọ Môn, sân Đại Triều Nghi, điện Thái Hoà, điện cần Chánh, điện Càn Thành, điện Khôn Thái, điện Kiến Trung và ở cuối là cửa Hoà Bình. Các công trình kiến trúc còn lại được xây đăng đối hai bên đường trục.

Phòng thành là vòng thành ngoài cùng có chu vi 9.950 m, thành có 10 cửa đường bộ và 2 cửa đường thuỷ, thành dày 21 m có 24 pháo đài. 
Hoàng thành là vòng thành thứ 2 bao quanh khu đại nội, chu vi 2450m. Hoàng Thành có 4 cửa: Ngọ Môn (nam), Hoà Bình (Bắc), Hiển Nhơn (Đỏng), Chương Đức (Tây). Ngọ Môn là cửa chính của Hoàng Thành, cửa này ngày xưa chỉ dành cho vua đi, là một công trình kiến trúc còn lại khá nguyên vẹn.
Tử Cấm Thành là vòng thành trong cùng có chu vi 1225 m, có 7 cửa ra vào. Đây là nơi ở và làm việc của vua và gia đình, nơi đây được tách biệt với thế giới bên ngoài.

Đô thị Huế 1

Ngọ Môn

Đô thị Huế 1

Toàn cảnh kinh thành Huế